"Anh Hạ... Em nhớ anh quá..."
Giây phút này, Lưu Nhuế Khoảnh thực sự thấy nhớ quãng thời gian mấy tháng trước.
Bởi vì ngoại trừ thất bại ở phút chót, đó là quá trình làm nhiệm vụ nhẹ nhàng nhất trong ký ức của cô.
Hằng ngày chỉ việc chải chuốt trang điểm, trò chuyện với Hạ Vĩ Triết, thi thoảng mới phải gửi báo cáo một lần.




